người đi qua
3 chuyến tuần du
3 chuyến tuần du
Là người đã tham gia 3 chuyến tuần-du của mlf, bạn thấy sự khác biệt của từng chuyến di này như thế nào?
Tuần-du 01: bến chờ, bến đợi
Trở về với cội nguồn dân tộc. Chúng tôi cùng nhau tìm về sự kết nối với ông bà tổ tiên. Có những tiếng cười rôm rả và cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc khi lòng chợt ngộ ra điều gì đó sâu thẳm. Nhịp điệu nhẹ nhàng. Nhưng đâu đó tôi cảm giác mọi thứ đang biểu lộ ra chỉ là một phần bề nổi bên trong mỗi người mà thôi.
Tuần-du 02: qua miền tự lự
Rong chơi. Tôi được đồng hành với những vị khách mới hoàn toàn. Họ là những người rất thú vị và vô cùng nổi bật. Cái nổi bật ở đây là một sự rất “đời” trong họ. Nó cuốn tôi theo cái nhịp điệu vui vẻ ấy. Và cũng từ cái “đời” đó đã thể hiện cho tôi thấy rõ hơn về mặt thế gian của cuộc sống này.
Tuần-du 03: một nẻo Trúc Lâm
Đúng như chủ đề chuyến đi “theo dấu chân Phật Hoàng”, một dòng chảy mạnh mẽ dường như đã được Đất Trời tạo ra sẵn và buộc chúng tôi phải trôi theo. Đây quả thực là một chuyến đi khá “nặng đô” với tôi, nặng cả về thể chất và tinh thần. Những nút thắt cứng đầu trong tôi bị lôi ra để tháo gỡ. Những vấn đề bên trong, mặt chìm của từng thành viên trong đoàn cũng được thổ lộ và buộc phải giải quyết. Cái hay ở đây là không một ai ép buộc chúng tôi cả, tất cả những bí mật ấy đều được bộc lộ một cách rất tự nhiên, đến chúng tôi còn phải kinh ngạc. Mọi thứ như được lập trình sẵn và được diễn ra theo đúng tiến trình của nó.
Có một chi tiết chung cho cả 3 chuyến đi mà tôi muốn nhắc tới đó là trộm vía thời tiết đã ưu ái rất nhiều cho chuỗi tuần-du của mlf, vì họ toàn chọn những thời điểm rất oái ăm và nghịch lý (như đi mùa hè ở miền Bắc, mùa mưa ở miền Trung). Trước cả 3 chuyến đi tôi đều được bạn bè hỏi là “Sao lại đi đến…vào tháng…(nắng nóng, mưa lạnh…)? Tôi chỉ mỉm cười và nói “Thì cứ đi thôi”.
Trong 3 chuyến, chuyến nào có khoảnh khắc im lặng khiến bạn nhớ nhất? Lúc đó bạn đang ở đâu, đang làm gì?
Ở chuyến 01, là khi tôi đứng trước một bức tượng, tôi đã cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ đến mức tôi đã rơi nước mắt. Đó chính là chỉ điểm quan trọng cho hành trình hiện tại của tôi.
Còn chuyến 02, nó không hẳn là một khoảnh khắc im lặng, mà là khoảnh khắc khi tôi được bung xõa, tôi đã nhảy múa, tôi xoay người thả ga mà không ai bảo tôi cả, tôi cài nơ như đứa con nít mà không còn sợ sệt ái ngại nữa. Tôi được thấy một phần trong tôi đã bị kìm nén bởi vị trí trong xã hội này.
Có 2 khoảnh khắc lắng đọng nhất với tôi trong chuyến 03. Đó là khi tôi ngồi nhắm mắt trên Đỉnh Bàn Cờ ở Ngọa Vân, một cảm giác rất hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể mà tôi chưa bao giờ được cảm nhận trước đây, mặc dù đâu đó đôi lần tôi đã được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc nhưng lần này thực sự rất khác.
Khoảnh khắc thứ hai chính là một trạng thái tâm động dữ dội khiến tôi ngồi yên nhưng không thể nhắm được mắt, khi đó chúng tôi đang ngồi thiền cùng nhau ở thiền đường Ngọa Vân. Đó là một trạng thái động tâm trong sự hạnh phúc khi tôi liên tưởng đến những hình ảnh mong ước của tôi trong tương lai. Dù cho đó là hiện thực hay chỉ là sản phẩm của tâm trí, nhưng tôi biết rõ rằng tôi đã thực sự hạnh phúc khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Có buổi vòng trà nào mà bạn cảm thấy "à, lần này khác hẳn" - và cái "khác" đó là gì?
Đó là vòng trà buổi tối ở Ngọa Vân (lại là Ngoạ Vân, nhưng thực sự đây là nơi đã mở ra trong tôi rất nhiều). Buổi trò chuyện hôm đó như một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi để tôi thực sự tỉnh ra. Tôi thấy rõ từng giai đoạn chuyển biến của tâm mình. Và ngay giây phút ấy, tôi mới chợt ồ nhận ra…
…Cục đá ấy đã đỡ nặng đi rất nhiều…
Nếu chỉ đi một lần, bạn nghĩ mình sẽ hiểu tuần-du như thế nào? Và ba lần đã cho bạn thêm điều gì?
Nếu chỉ đi một lần, tôi nghĩ mình sẽ hiểu tuần-du đúng như cách nó đang diễn ra trong chuyến đi ấy. Và ba lần, đã cho tôi một góc nhìn bao quát hơn vì sự trải nghiệm ở mỗi chuyến là hoàn toàn khác nhau. Nó phụ thuộc rất nhiều vào bầu không khí ở từng nơi cũng như sự góp mặt của từng thành viên trong đoàn.
Nếu có người đang cân nhắc giữa "đi một lần thôi" hay "nên quay lại", bạn sẽ nói gì với họ?
Tôi đã tham gia 3 chuyến retreat ở Măng Đen và 3 chuyến tuần-du đó đây của mlf. Mỗi chuyến đều khác biệt, đều mới mẻ, không chuyến nào giống chuyến nào. Đó là vì từng thời điểm khác nhau, trạng thái tâm bạn đã khác, ngày hôm nay đã không còn như hôm trước và hôm sau đã tiến bộ hơn hôm nay.
Đó chính là nét riêng biệt, không lẫn vào đâu được của mlf. Điều đó không phải tự nhiên mà có được, đó là năng lực tu tập và sự gìn giữ kỷ luật ở chính những con người nơi đây.